Čậu вé вế εɱ đї ăɳ xiɳ đượċ nɦїềʉ ɳgườї ℓїêɳ ℓạċ ɠїúρ đỡ: ‘ξɱ ɾấէ ʋuї

282

Ngay sau khi câu chuyện được Tiin.vn phản ánh, đã có rất nhiều người chia sẻ, tìm đến tận nơi để giúp đỡ hai em.

Hình ảnh một bé trai có gương mặt sáng láng, bế theo em trai nhỏ đi xin tiền xuất hiện trên MXH cách đây không lâu. Sau khi chúng tôi đến tận nơi để tìm hiểu và chia sẻ cụ thể về hoàn cảnh gia đình em, nhiều người đã lập tức đứng ra kêu gọi sự giúp đỡ, tìm gặp hai em để lắng nghe vè ủng hộ.

Hai cậu bé trong câu chuyện là Trần Văn Cường (12 tuổi) và Trần Thụ Minh (2 tuổi), con của chị Nguyễn Thị Út (sinh năm 1980, ngụ tại huyện Bình Chánh). Vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, ba đi tù, mẹ một mình gồng gánh 4 người con nên năm lớp 4, Cường đã bỏ ngang việc trường lớp, rời quê nhà An Giang lên Sài Gòn giúp mẹ trông em.

Đến khi thấy mẹ lao lực nhiều, sức khỏe dần đi xuống, trái gió trở trời tay chân tê mỏi không đi làm được, Cường quyết định bế theo em đi xin tiền để đỡ đần một phần nào cho mẹ. Nhìn hình ảnh hai anh em co cụm vào nhau giữa đêm muộn Sài Gòn, mỏi mắt ngước nhìn những dòng xe chạy vội, người người không khỏi cảm thấy xót xa.

Những đêm trời lạnh, Cường ôm chặt em trong lòng

Những đêm trời lạnh, Cường ôm chặt em trong lòng

Đến nay, sau khi câu chuyện được chia sẻ đầy đủ, cụ thể, hoàn cảnh của hai em đã được biết đến và tin tưởng nhiều hơn, sự cảm thông và giúp đỡ vì thế cũng nhiều hơn.

‘Hôm qua có hai ba người đến tìm em luôn, mọi người cho em tiền, xong rồi dẫn em với bé Minh đi chơi, đi ăn gà rán nữa. Em cảm thấy rất vui và rất biết ơn mọi người’ – Cường tươi cười kể lại.

Mấy hôm phải ngồi đến gần sáng, hai anh em lót dạ bằng sữa và bánh được người qua đường cho

Mấy hôm phải ngồi đến gần sáng, hai anh em lót dạ bằng sữa và bánh được người qua đường cho

‘Tôi thấy rất mừng và rất cảm ơn sự quan tâm, giúp đỡ của cộng đồng. Nếu được, tôi sẽ chẳng bao giờ để con phải đi xin như vậy nữa, tôi mua mấy món đồ lặt vặt, về khu chợ gần nhà bán hàng, rồi mấy mẹ con sống qua ngày thôi’ – chị Út tâm sự.

Những buổi đi xin của Cường và Minh giờ đây đã trở nên ấm áp và bớt đi phần nào sự sợ hãi, cuộc sống của hai em cũng dần trở nên màu sắc.

‘Năm nay em được đi chơi Noel nè, mấy chị đến thăm em, rồi hứa là ngày 24, 25 tới sẽ dẫn em đi ăn đồ nướng, đi nhà thờ để chơi noel nữa đó. Bé Minh thì không được đi, nhưng mà mấy chị hứa là sẽ mua quà về cho em ấy’ – bé Cường thích thú nói.

Giờ đây, em không phải một mình dõi theo những dòng xe, bởi đã có những người luôn hướng mắt về em

Giờ đây, em không phải một mình dõi theo những dòng xe, bởi đã có những người luôn hướng mắt về em

Có vẽ, Cường đang rất biết ơn cuộc đời, và hạnh phúc với những điều nhỏ nhoi như thế. Nhưng khi được hỏi về tương lai, em bỗng nhẹ nhàng, từ tốn hơn hẳn:

‘Dạ, em vẫn muốn được đi học, em hi vọng là sẽ có người giúp em được trở lại trường. Còn mẹ, em muốn mẹ được ở nhà buôn bán, không phải cực khổ đi làm ở công ty rác nữa’ – giọng em trầm lắng.

Chỉ mong tiếng cười luôn rộn ràng trong căn nhà nhỏ

Chỉ mong tiếng cười luôn rộn ràng trong căn nhà nhỏ

Chỉ cần Cường không từ bỏ ước mơ, chúng tôi luôn tin rằng, một sớm mai nào đó không xa, em sẽ được trở lại với việc học mà em luôn ao ước. Để rồi trong tương lai, em còn chăm lo cho gia đình, cho người mẹ thương con nhưng bất lực trước số phận, cho cậu em chưa nói rõ được từ anh được hạnh phúc đến trường.